Tịch Diệt Chỉ, Hóa Ma Chỉ, Hoàng Tuyền Chỉ là 3 sát chiêu mà Vương Lâm chân chính truyền thừa từ Tư Đồ Nam. Thậm chí tại Yêu Linh Chi Địa, trong trạng thái kích thích của Thăng Tiên Quả mà Vương Lâm còn ngộ ra Đạo Của Chính Mình. Đây là một sự kiện vô cùng quan trọng và không phải tu sĩ nào cũng có được cơ duyên này. Vương Lâm đã dùng đạo để hóa Hoàng Tuyền Hà, tạo ra một con sông khổng lồ có uy lực cực lớn.
Nội Dung
Tam Thức Sát Chiêu là thần thông gì
Tam Thức Sát Chiêu trong Tiên Nghịch bao gồm: Tịch Diệt Chỉ, Hóa Ma Chỉ và Hoàng Tuyền Chỉ là ma thuật hung ác nhất của Tư Đồ Nam, có uy lực vô cùng lớn. Hắn đã trải qua mấy vạn năm mới sáng tạo ra, lại có thêm ma tính nên chỉ cần 2 chiêu đầu đã có thể giết Vấn Đỉnh kỳ. Cả đời này hắn chỉ truyền lại cho Vương Lâm, nhưng cũng không dạy hết toàn bộ. Bởi vì Tam Thức Sát Chiêu theo con đường ma đạo. Nếu sử dụng lâu ngày có thể ảnh hưởng tới Đạo của Vương Lâm.
Tịch Diệt Chỉ
Tay phải Vương Lâm điểm một cái về phía trước khiến cho thiên địa hoàn toàn biến sắc. Toàn bộ ánh sáng như bị lu mờ. Lúc này cả trời đất dường như chỉ còn ngón tay này. Tịch Diệt Chỉ đánh ra khiến vạn linh thăng trầm, cỏ dại trở nên vàng úa. Những lá cây đã héo rũ và gốc cây nằm dưới lòng đất đều lập tức tan nát.

Tịch Diệt Chỉ chính là hấp thu toàn sức sống xung quanh ngưng tụ lại trên đầu ngón tay để tấn công đối thủ. Khi Vương Lâm đạt tới Anh Biến viên mãn thì sức mạnh của Tịch Diệt Chỉ tăng thêm rất nhiều. Một chỉ ấn xuống khiến cho thân thể đám yêu binh héo rũ. Toàn bộ huyết nhục và yêu khí trong người liền bị nó hấp thu.

Khi chống lại Thiên Uy giáng xuống Vương Lâm muốn diệt cả trời. Không phải 1 chỉ Tịch Diệt được xuất ra, mà là 10 đạo, 100 đạo. Toàn bộ chúng dung hợp với nhau tạo ra một ngón tay khổng lồ chống lại Thiên Kiếp.
Khi Vương Lâm chiến đấu với Tán Ma, hắn đã ăn vào một lượng lớn Thăng Tiên Quả. Khi Tịch Diệt Chỉ được đánh ra, trên quãng đường hắn phi hành, tất cả vạn vật khô héo. Ngay cả cây cỏ, chim thú đều chết hết. Cảnh tượng lúc này vô cùng quỷ dị, không khác gì đang trong địa ngục. Trong giây lát xuất hiện một luồng khí trắng. Nó đuổi theo Vương Lâm với tốc độ cực nhanh rồi dung nhập vào cơ thể giúp hắn khôi phục xác thịt và nguyên thần. Chính nó đã cứu Vương Lâm 1 mạng đó các bạn ạ.

Sau này khi Vương Lâm sử dụng Tịch Diệt Chỉ còn có thêm lôi quang thì uy lực của nó còn mạnh thêm rất nhiều. Thoạt nhìn còn khiến người ta bị nhầm lẫn với lôi đình của thiên kiếp. Lúc này Tịch Diệt Chỉ như một đạo cầu vồng đen kịt lao ra. Bốn phía xuất hiện sóng gợn và tiếng nổ ầm ầm, xoẹt xoẹt.
Hóa Ma Chỉ
Hóa Ma Chỉ là chiêu thức giúp chuyển hóa tiên khí trong cơ thể trở thành ma khí. Phải mất ròng rã 1 tháng trời Tư Đồ Nam mới dạy được cho Vương Lâm. Theo đó khi thi triển trên ngón tay sẽ xuất hiện một ngọn lửa màu tím, lúc sáng lúc tối. Ngọn lửa này tưởng chừng như có thể bị tắt bất cứ lúc nào. Nó được gọi là Ma Hỏa.

Người sử dụng có tu vi càng cao thì Hóa Ma Chỉ sẽ càng mạnh. Ma khí tràn ra, người thi triển lúc này trông như Ma Vương xuất thế. Thậm chí trên người còn xuất hiện cảm giác sáng khoái, vô cùng thích thú. Tóc Vương Lâm trở nên dài bất thường, tới quá hai đầu gối. Vẻ mặt của hắn lộ rõ vẻ bạo ngược, quỷ dị. Trên mi tâm thì xuất hiện một đạo ma văn màu xanh bạc. Ngọn lửa ma ở đầu ngón tay phóng to tạo ra xung quanh người một biển lửa. Ngón trỏ tay phải của Vương Lâm lúc này giống như Diêm La lấy mạng.

Tại Thiên Vận Tông, sư tỷ Triệu Vân Mộng từng phỏng theo Hóa Ma Chỉ để sáng tạo ra Tử Ma Thủ. Nhưng rõ ràng Tử Ma Thủ không thể nào có được uy lực chân chính.

Sau này khi Vương Lâm mặc Hắc Giáp của Tán Ma thì Hóa Ma Chỉ trong tay hắn còn mạnh hơn rất nhiều. Cùng với Sát Lục Khí và Đạo Hóa Hoàng Tuyền Hà, thì Hóa Ma Chỉ trong trạng thái mặc Ma Giáp chính là 3 đại sát chiêu có uy lực tương đương nhau của Vương Lâm.
Hoàng Tuyền Chỉ
Đây là chiêu thứ 3 có sức mạnh bỏ xa 2 chiêu thức trước. Uy lực của nó có thể miễn cưỡng so sánh với hạ phẩm tiên thuật. Thực tế Tam Thức Sát Chiêu thì Hoàng Tuyền Chỉ mới đích thực là sát chiêu. Tuy nhiên khi sử dụng cũng có phản phệ cực lớn. Vì vậy chưa đến Anh Biến hậu kỳ thì không nên sử dụng.

Để học được chiêu này bắt buộc phải tinh thông Hoàng Tuyền Thăng Khiếu Quyết trước. Bản thân phải tiến vào hoàng tuyền. Sinh ra biến chuyển giữa sự sống và cái chết sau đó mới có cơ hội cảm ngộ ra được. Chỉ khi đạt tới Vấn Đỉnh kỳ trở lên mới có thể tùy ý thi triển.

Một chỉ Hoàng Tuyền được điểm ra khiến cho bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, xuất hiện sét đánh khắp nơi. Trên không trung có một bàn tay như mở ra một cánh cửa làm xuất hiện bức tranh cuốn sơn thủy. Nó chính là hoàng tuyền, đem ý cảnh thần thông của Vương Lâm mà hiện ra. Từng trận bụi khí với tốc độ cực nhanh từ bên trong bức tranh điên cuồng khuếch tán ra rồi dung hợp với nhau.

Đạo hóa Hoàng Tuyền Hà
Vương Lâm khi ở tu vi Vấn Đỉnh kỳ lại dưới tác dụng của Thăng Tiên Quả, đánh ra Hoàng Tuyền Chỉ. Một chỉ này dẫn động ý cảnh nguyên thần, lại có cả sinh tử luân hồi và toàn bộ ý chí của Vương Lâm. Dường như uy lực của nó lúc này đã đạt tới cực hạn. Thần thông này đã rất gần hạ phẩm tiên thuật rồi. Thậm chỉ nó khiến cho một phiến không gian lập tức vỡ vụn.

Giữa trời đất lóe lên rất nhiều tia chớp rồi lại xuất hiện sự biến ảo, hiện ra một dòng sông khổng lồ. Con sông này nước rất đục, trôi nổi trên đó là vô số chân tay không còn nguyên vẹn. Lại có lệ hồn dã quỷ gào khóc không ngừng. Hàng trăm khuôn mặt đáng sợ ở khắp mọi nơi.

Vương Lâm tiếp tục vung ngón tay lên thì dòng sông nổi những cơn sóng lớn rồi điên cuồng giáng xuống từ trên cao. Cảnh tưởng này trông giống như một cơn đại hồng thủy. Nó cuốn đi tới đâu thì quét sạch mọi sinh linh tới đó. Vô cùng khủng bố và đáng sợ.

Điều này là không thể, nó khiến tất cả mọi người phải sửng sốt. Vương Lâm thế mà lại có “Đạo Của Chính Mình“. Hắn đã dùng đạo để hóa thành Hoàng Tuyền Hà, tự mình tạo ra luân hồi.
“Như vậy từ giờ trở về sau, hắn không tu thiên, không tu đất, không tu tiên, không tu thần… Hắn là đạo nhân, là người tu đạo”
Vương Lâm ở trong Hoàng Tuyền Hà thì dòng sông này vững chãi tựa núi Thái Sơn. Bất kỳ kẻ nào có ý định giết hắn mà rơi vào Hoàng Tuyền Hà này sẽ phải tuân theo luân hồi của hắn mà không còn chịu sự quản lý của trời đất, của thiên đạo nữa.
